Giấc mơ của búp bê

by Đỗ Huệ

Một con búp bê Nhật được đặt trang trí trong tủ kính trong một cửa hàng đồ cổ từ rất lâu. Hằng ngày con búp bê quan sát dòng người qua lại với đủ lớp người. trên mặt con búp bê có một vết thâm như chảy máu. Con búp bê kể lại câu chuyện mình.

Bối cảnh VN chủ yếu những năm đầu thế kỉ 20, trong một gia đình khá giả.
Gia đình họ Trần có bà mẹ chồng, hai vợ chồng Lâm và Phượng, cô vợ lẽ tên Miên.

Con búp bê xuất xưởng. Người làm ra nó là một nghệ nhân già. Người nghệ nhân muốn gửi vào búp bê hình bóng đứa cháu gái mất sớm. Người nghệ nhân tặng cho một người bạn đi xa.

Búp bê vượt qua đại dương và đến vùng đất khác. Ở đây, con búp bê được đón nhận một cách xa lạ. Nó nằm im trong tủ kính rồi nó được đem tặng cho gia đình nhà họ Trần nhân dịp con trai họ tổ chức lễ cưới.
Cô vợ tên Phượng vốn là con gái nhà lành, khá giả- môn đăng hộ đối, trong sáng và hiền lành, lấy cậu ấm Lâm khi cô vừa mười sáu tuổi. Lâm mười tám. Phượng được gia đình chồng yêu thương, quý trọng cùng với món của hồi môn quý giá. Phượng được quyền giữ con búp bê như một vật cầu may sớm sinh con đàn cháu đống cho gia đình họ Trần, nhưng mãi cô không có con. Hoàn cảnh gia đình nhà mẹ Phượng ngày càng sa sút, địa vị của cô trong gia đình họ Trần ngày càng giảm. Cô bị xem thường, bị ghẻ lạnh.

Cô vẫn yêu thương chồng và nghe lời mẹ chồng nhưng phải chịu áp lực từ những thành viên khác trong dòng họ nhà chồng về đường con cái. Những điều này cô chỉ biết tâm sự cùng búp bê.

Cô buộc phải đi hỏi vợ lẽ cho chồng để có người nối dõi tông đường.
Lâm ban đầu phản đối nhưng về sau càng ngày càng đi lại nhiều với cô vợ lẽ tên Miên khiến Phượng cảm thấy u uất, cô có thói quen châm kim vào đầu ngón tay cho nhỏ máu những lúc cảm thấy căng thẳng và đau đớn.
Không chịu nổi không khí trong gia đình, Phượng xin phép bà Trần cho ra làm công việc quản lý cửa hàng nhỏ của gia đình.

Đứa con gái nhỏ của Lâm và Miên ra đời, Phượng càng mờ nhạt trong mắt mẹ chồng và vợ lẽ của chồng, thậm chí cả người hầu kẻ hạ.
Lâm do không chuyên chú vào công việc, nghiện hát cô đầu và hút thuốc phiện nên sức khỏe ngày càng suy sụp và không còn đủ sức nắm giữ gia đình, Phượng dần phải là người nắm giữ công việc làm ăn nuôi sống cả nhà. Lúc này cô đã có sự va chạm nhiều với bên ngoài, cùng với những áp lực công việc và nỗi oán hận từ trước, cô dần trở nên độc đoán và chuyên quyền. Phượng ngày càng chèn ép các thành viên trong gia đình, họ hoàn toàn phụ thuộc vào cô. Đối với họ, cô là một kẻ độc tài nhưng khi chỉ có một mình, cô vẫn thường nói chuyện với con búp bê để giải tỏa lòng mình.

Đối với cô, con búp bê như một đứa con nhỏ. Cô ta vừa căm hận chồng và mẹ chồng nhưng cũng rất yêu thương họ. Có những khi cô thấy mình ngắm nhìn hai người họ trong giấc ngủ, cô tưởng tượng ra cảnh mình giết họ nhưng cũng nhìn thấy mình đau đớn như thế nào. Mỗi lần tỉnh trong giấc mơ tưởng tượng đó, cô đều khóc nhưng sau đó lại lấy lại vẻ mặt điềm tĩnh lạnh lùng. Tất cả đều chỉ có mình búp bê hiểu, búp bê thương Phượng như “mẹ” và lắng nghe tất cả những nỗi lòng mà Phượng chôn kín không thể sẻ chia cùng ai.

Cô vợ lẽ tên Miên, sau khi về nhà họ Trần thì sinh được một cô con gái, đứa bé xinh xắn và hiếu động. Theo nghĩa vụ của người vợ cả, Phượng cũng rất chăm sóc đứa bé và đứa bé có cảm tình đặc biệt với cô mặc dù cô không tỏ ra thắm thiết lắm với nó, thậm chí lạnh lùng. Từ khi trong gia đình nằm dưới quyền kiểm soát của Phượng, Miên không được phép có tiếng nói như trước kia, buộc phải tuân theo trật tự lễ giáo mà Phượng sắp đặt, lại thêm việc con gái bám mẹ cả hơn, Miên ngày càng sợ và căm ghét Phượng. Đồng thời mối quan hệ giữa Phượng và mẹ chồng càng khó chịu. Bà Trần không cam chịu cảnh bị con dâu chèn ép, bởi được sinh ra trong một gia đình quyền quý nên bà tin nếu không có Phượng thì gia đình cũng sẽ vượt qua. Nắm được điều này, Miên dụ bà Trần vào âm mưu chống lại Phượng.

Họ bắt tay cùng với đối thủ làm công việc của Phượng phá sản và kiếm lợi từ phía kẻ thù. Phượng hoàn toàn trắng tay và không còn khả năng nuôi gia đình. Cô bị đuổi ra căn nhà phụ phía sau trong sự mắng chửi của nhà họ Trần.

Lâm mặc dù thương Phượng nhưng cũng đành theo mẹ và Miên. Phượng hoàn toàn tuyệt vọng.

Phượng gần như hóa điên, ngồi nói chuyện với con búp bê trong căn phòng tồi tàn, theo thói quen, cô ta lại cắt tay cho máu chảy, máu rớt vào má con búp bê. Nến tắt, bén vào rèm, nhà cháy, Phượng chết, con búp bê vì một điều bí ẩn nào đó vẫn còn. Bên cạnh con búp bê ấy, có chiếc gối gỗ mà Phượng thường dùng bị cháy xém.

Lâm đem chiếc gối khắc thành một cái bệ đặt búp bê rồi đem cất vào một chiếc hộp khảm xà cừ trong phòng mình như một bảo vật. Một thời gian sau thì Lâm chết,chiếc hộp cũng thất lạc theo chiến tranh và sự tan rã của gia đình họ Trần.

Nhiều năm sau,… con búp bê vẫn ở trong tủ kính của một cửa hiệu đồ cổ. Hằng ngày nó nhìn ra ngoài đường, quan sát những dòng người đi bộ, nó vẫn không nguôi nghĩ về “mẹ” mình. Có những người đến xem con búp bê nhưng khi nhìn thấy dấu vết của vệt máu trên gương mặt búp bê đều từ bỏ ý định. Qua nhiều năm, con búp bê vẫn tiếp tục kể lại câu chuyện của mình, về những điều mà nó đã nhìn thấy, đã lắng nghe thấy, và về mẹ.

End: ( phụ, có thể thêm): từ trên nền trời chúng ta nghe thấy có tiếng trẻ con khóc. Có ai đó đã đặt một đứa bé trước cửa hàng đồ cổ. có tiếng Người chủ cửa hàng ra đóng cửa và thốt lên: “Chúa đã đem đến cho chúng ta điều kì diệu gì thế này?”

~ by dohue on May 30, 2011.

3 Responses to “Giấc mơ của búp bê”

  1. câu chuyện u ám quá, mang nhiều dáng dấp Trung Quốc, hic, nói về u ám mình lại nhớ đến Jandara, chà,

  2. mình rất muốn lột tả không khí của xã hội Việt Nam những năm đầu thế kỉ, giới tư bản ở Việt Nam ra sao, trang phục của họ, cách đi lại nói năng của họ, đặc biệt là cách sống của người Hà Nội. Nếu mà làm rõ được thì không khí sẽ khác hẳn chứ? còn u ám thì… chắc vậy. Cám ơn bạn nhé!

  3. muốn lột tả cái gì thì mình tìm hiểu về cái đó, tìm ảnh, tìm clip (nếu có), để xem, tất sẽ làm được gần nhất, ở đây tớ thấy nhiều không khí trong phim Trung Quốc thời phim Mạc Đại Hoàng Tôn, :),

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: