Hạnh phúc mỏng manh: 5cm Trên Giây

by Đỗ Hòa

Hạnh phúc rơi thật chậm nhưng khó níu kéo, đặc biệt khi nó được thời gian đồng lõa.

Cuộc sống không ngừng chảy trôi trong chiều vận động tịnh tiến của thời gian, cái biến đổi của không gian và cứ như thế, cái hạnh phúc mỏng mảnh của tuổi thơ dần biến mất trong cái tiếc nuối, dấm dứt đầy ân hận của những người mang kí ức. Cái hạnh phúc trong “5cm trên giây” chính là vậy. Đó là cái tiếc nuối, xót xa của những số phận đã được sắp đặt gắn chặt vào nhau trong một khoảng kí ức cuộc đời.

“5cm trên giây” không nhiều nhân vật và đặc biệt, khi người xem luôn bị ám ảnh bởi hình ảnh của hai nhân vật chính Takaki, Akari. Mở đầu bộ phim là cuộc chia tay giữa cậu bé Takaki và cô bé Akari. Người xem không biết đó là ai và có mối quan hệ như thế nào, chỉ có thể cảm nhận, giữa hai đứa trẻ đó, có một điều gì đó, thực sự là gắn kết. Con tàu vụt chạy qua, chia cắt hai người trong tiếng hẹn với lại của Akari: “Một ngày nào đó chúng mình lại cùng nhau ngắm hoa anh đào nhé”. Cứ như thế, cả một phần tiếp theo đó của bộ phim, người ta được nghe Akari nói, nghe cô bé kể chuyện về cuộc sống mới của cô, về những cảm nhận, những mong nhớ, và cả những câu hỏi cho Takaki. Dường như, Akari độc thoại với lá thư của chính mình. Sự đối thoại với Takaki chỉ là danh nghĩa, chỉ để cho có và là cái cớ để Akari được nói những lòng mình. Trong khi đó, hình ảnh về cuộc sống của Akari thì lại không có bất cứ một chút gì. Tất cả chỉ là nghe cô kể và tưởng tượng về khung cảnh cuộc sống ấy.

Ngược lại với Akari, người xem không nghe thấy Takari nói, lại càng không biết Takari đã viết gì trong thư gửi Akari, kể cho Akari nghe gì về cuộc sống của mình. Chỉ có hình ảnh, người ta đoán định ý nghĩ của cậu qua cách cậu mở bức thư, qua ánh mắt cậu khi xem thư, xem cách cậu đến lớp, ngồi học và nghĩ. Vậy là, người xem như đắm chìm vào những dòng tâm tưởng triền miền của Akari trong khi ngập tràn hình ảnh về cuộc sống của Takari. Lúc này, cuộc sống của hai số phận, hai tâm hồn như là một. Họ đang ở cách xa nhau nhưng cái cách họ nghĩ về nhau và kể cho nhau nghe từng xung động nhỏ nhất trong tâm hồn mình, khiến họ là của nhau. Thế nhưng, thời gian cưỡng bức, không gian xoay chiều nhanh chóng đã khiến Takari, Akari cứ dần rời xa nhau mãi. Sau nụ hôn đầu tiên, đầy ngượng ngịu dưới gốc cây hoa anh đào, Takaki và Akari chia tay nhau. Mỗi người, lại đi về một phía của cuộc đời và bắt đầu cuộc sống của mình. Và đến đây, hạnh phúc dường như đang chầm chậm rơi, chỉ 5cm trên giây thôi…

Có lẽ, với Takari, những kí ức ấu thơ và mối tình với Akari trở thành một tảng đá kí ức, được chôn chặc trong tim cậu. Vì thế, dù nó đã rơi dần, rơi dần theo thời gian, và cả từ phía Akari, Takari vẫn không quên được cô. Kể cả khi, cuộc sống đã sắp đặt cho cậu cuộc gặp gỡ mới với Kanae, Takari cũng không thể rũ bỏ những cảm nhận ấm áp về nụ hôn đầu tiên giữa mình với Akari. Đó là nụ hôn của lời hứa và cả của tình cảm trong sáng nhất đã diễn ra trong Takari. Cậu đã đi hơn một ngày, vượt qua những cơn bão tuyết để có thể đến gặp được Akari. Thế nhưng, kí ức đã dần được xếp vào hộp, với Akari. Những bức thư đã từng viết, từng nhận được từ Takari đã được Akari xếp cẩn thận vào một chiếc hộp gỗ. Akari niêm phong quá khứ, khép lại tình cảm với Takari, đưa nó thành những kỉ niệm, những kí ức. Những cánh hoa anh đào, dù thật chậm, cũng đã rơi hết…

Có thể nói rằng, mọi yếu tố trong “5cm trên giây” đẹp, chậm và buồn như cái kết của nó. Trong một không gian được hòa trộn một cách vô cùng khéo léo giữa những bối cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp và hiện thực cuộc sống, hình ảnh của những nhân vật, những số phận đã được sắp đặt để chung bước với nhau trong một quãng đời chầm chậm trôi, chầm chậm tiến lại gần nhau trong khoẳng khắc, trong chốc lát để rồi chầm chậm rẽ thành hai ngả song song. Takari và Akari không thể ở bên cạnh nhau, bởi hạnh phúc của họ, đã chìm sâu, lắng xuống một khoảng tối trong tâm thức, khoảng tối của kí ức. Người xem cứ cố nghe, cố tìm một tiếng cánh hoa anh đào rơi và chờ một âm thanh rất nhẹ… Bởi, có thể nghe, có thể cảm nhận là có thể nắm bắt, có thể cố gắng. Cái tĩnh lặng đến ám ảnh, buồn ngay cả trong tiếng cười khiến không gian như đóng băng, thời gian như ngừng lại. Thế nhưng, trong cái tĩnh giả tạo ấy, thời gian vẫn bay và hạnh phúc vẫn trôi, con người ngỡ ngàng, không thể nắm bắt, không kịp nắm bắt… Để rồi tất cả trở thành kí ức, dù hạnh phúc đã rơi rất chậm: “5cm trên giây”.

Một số thông tin về bộ phim “5cm trên giây”:

–         Thể loại: Phim hoạt hình

–         Đạo diễn: Makoto Shinkai

–         Sản xuất năm 2007

–         Giải thưởng: Phim Hoạt hình hay nhất tại Giải thưởng Điện ảnh Châu Á Thái Bình Dương, tổ chức tại Úc (2007)

~ by hoaftt on May 28, 2011.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: