Làm phim 48h: The K6 Gang

by Pham Hien

The K6 Gang làm phim trong 48 giờ!

Cuộc thi làm phim 48h GoGreen là cuộc thi làm phim trong vòng 48 giờ (2 ngày). Từ 7 giờ tối thứ sáu đến 7 giờ tối chủ nhật (18 đến 20/2/2011) các đội tham gia phải hoàn thành một phim ngắn từ 1 đến 6 phút theo đề bài được cho vào 7 giờ tối thứ sáu. Đề bài được bốc thăm 1 trong 9 đề tài về môi trường (cứu đất, cứu biển, cứu đất v.v…).


Đề bài cũng cho 1 nhân vật, 1 đạo cụ và một câu thoại mà người làm phim phải nhét vào trong phim. Để tránh việc phim được làm sẵn để nộp.

The K6 Gang, đội của chúng mình, đã nhào vào làm phim mà không hề biết về những sóng gió chờ đón trước mặt.

The K6 Gang là nhóm học viên K6 (Dự Án điện ảnh tại trường KHXH&NV Hà Nội do quỹ Ford tài trợ). Vì đa số là dân ngoại tỉnh quanh Hà Nội và riêng mình là dân trong Sài Gòn ra, nên hai ngày cuối tuần tụi mình hay rủ nhau đi chơi đỡ buồn. Trong quá trình đi chơi, ai đó lúc nào cũng nghĩ ra 1 ý tưởng phim ngắn hài hước và tụi mình lấy máy chụp hình ra quay tại chỗ. Khoái trá vì có được 3 phim ngắn 2 phút làm kinh nghiệm vắt vai và muốn làm nở mày nở mặt cho thầy cô, khi nhận được lời kêu gọi tham dự 48 hour Go Green của Ross Stewart (chủ nhiệm cuộc thi tại VN) thông qua Dự Án, đám tụi mình gồm mình, Huệ, Trọng, Long và Giang hùa nhau lại góp tiền tham gia mà không hề biết được những cơn giông bão đang chực chờ trước mặt (sau này còn có một chàng tên Trung xin vào giúp sức tuy không tham gia nhóm, và chỉ tham gia ngày đầu tiên).

Những ngày trước khi cuộc thi bắt đầu là khi mọi người còn phởn phơ ăn chơi sau tết. Nhưng mình thì ăn cái tết không ngon vì lo lắm, phải sáng tác kịch bản đón đầu chứ 2 ngày làm sao làm kịp một cái phim. Thế là trong các đề tài của 48gogreen, mỗi đề tài mình sáng tác ra một kịch bản và kêu gọi mọi người trong nhóm đi tìm diễn viên, đạo cụ, bối cảnh… Sau một hồi cãi vã vì không phải ai cũng thích những ý tưởng của mình đưa ra, mọi người gầm gừ vừa dự lớp học sau tết, vừa đi tìm…

Nhưng hóa ra, những chuẩn bị trên hoàn toàn vô ích, trừ việc mượn máy quay của Dự Án. Buổi tối sau khi nhận đề, mọi người ùm lên phản đối kịch bản của mình te tua, thế là mình phải chấp nhận đi tim kịch bản khác. Từ 7 giờ tối thứ sáu đến 4 giờ sáng hôm sau, gần 50 ý tưởng được nảy ra bởi bất cứ một người nào và bị những người khác xúm vào tiêu diệt. Mệt mỏi, mình đi ngủ trong khi 3 người kia vẫn rủ rỉ rù rì bàn một kịch bản tâm đắc của họ. Khó hiểu là 4 giờ sáng rồi mà mình vẫn không thể nào ngủ, thế là đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng, choàng dậy nói cho mọi người nghe, được 2 người trong nhóm công nhận “nghe được” thì đã 5 giờ sáng. Mình lăn ra ngủ cho đến 7 giờ trong khi đám kia vẫn rủ rỉ rù rì và hoàn toàn không ngủ chút nào.

Sau một giấc ngủ toàn ác mộng, mình thức dậy và cuộc khẩu chiến bảo vệ ý tưởng bắt đầu suốt 3 tiếng đồng hồ giữa hai phe. Mình và Trung là một phe, phe kia gồm Trọng, Huệ và Giang còn chàng Long (quay phim) thì bị đài truyền hình bắt đi quay suốt đêm. Cuộc chiến nảy lửa đến mức mình điên lên, xách cặp đòi về thì Trọng đề nghị gọi cho Phan Đăng

Di (biên kịch phim Chơi Vơi, biên kịch và đạo diễn phim “Bi, đừng sợ”) nhờ phân xử. Sau một hồi nói chuyện, thầy Di bảo nên làm kịch bản của mình. 10 giờ sáng, cho dù thầy đã khuyên, cuộc khẩu chiến vẫn tiếp diễn cho đến khi Trọng thở dài quyết định “Mình đã nói là thầy chọn kịch bản nào thì dùng kịch bản ấy, giờ thầy chọn rồi thì làm thôi, không lôi thôi gì nữa”, kịch bản tạm thời xong, mọi người gọi í ới tìm diễn viên.

Người ta thường kể chuyện về một đám con nít nước ngoài cãi nhau nêđi bơi hay leo cây và rồi biểu quyết. Khi số đông đã đồng ý đi bơi thì tất cả đều đi bơi và bơi một cách vui vẻ. Trong khi đám con nít Việt thì mặc dù đã biểu quyết đi bơi nhưng những đứa muốn leo cây, dù đi bơi vẫn còn hậm hực và chơi không hết mình theo kiểu muốn ra sao thì ra. Theo mình thấy thì tuy nhóm The K6 Gang toàn là người Việt, nhưng không như trên. Từ lúc chọn kịch bản của mình xong, mình cảm thấy mọi người đều dốc sức vào toàn tâm toàn ý mà làm. Có vẻ như lời nhận xét trên về người Việt đang trở nên lầm rồi đấy!

Thôi tiếp câu chuyện: tìm đâu ra vào 10 giờ sáng thứ bảy một ông già để đóng vai giáo sư và 1 đứa bé 10 tuổi bây giờ. Mọi người gọi gần 30 cuộc gọi cho tất cả mọi người mình biết: thầy cô có, bạn bè có, người lạ hoắc cũng có… nhưng đều thất bại.

Một lần nữa mình chỉ muốn lăn ra ngủ quên hết sự đời. 11 giờ 30, chưa tìm được diễn viên mà bối cảnh, đạo cụ,… chưa cái gì đâu vào đâu. Bỗng nhiên Huệ nhớ ra có một ông thầy thân thiết thích đóng phim và khi gọi thì ông ấy giới thiệu đứa cháu trai cũng thích đóng phim. Đoàn phim nhanh chóng tụ lại quyết định bối cảnh… chỗ nào xa xôi vắng người và khô cằn? Giang đề nghị khu núi gần Bắc Giang, xong! Cả đám phân chia nhau đi tìm đạo cụ, chuẩn bị thuê taxi, thuê xe tự lái (vì xe là đạo cụ mà), hẹn diễn viên và 12 giờ 30 lên đường.

Định là 1 giờ bắt đầu chạy lên Bắc Giang, vậy mà diễn viên ở xa quá, chạy mãi mà ông thầy diễn viên còn nhớ nhầm đường, 2 giờ mới đến được nhà diễn viên nhí. Tới nơi, kêu thằng bé xuống, nó mới học lớp 2, nghe nói vai diễn của mình là một em bé ăn mặc rách rưới (và chắc thấy nhiều người quá), nó sợ, khóc um lên, không chịu đi nữa.

Nửa tiếng đồng hồ tiếp theo, từ 2 giờ đến 2 rưỡi là lúc nó khóc và tất cả mọi người xúm vô dỗ dành, năn nỉ nó ỉ ôi, nó vẫn khóc. Trời miền Bắc mùa này âm u, tới 5:30 thì sẽ hết nắng hết quay được (phim toàn cảnh ban ngày). Đường tới Bắc Giang 60 km, đi ít nhất 1 tiếng rưỡi. Lúc đó, mình chỉ muốn đào cái lỗ nào đó chui xuống lắp đất lại cho xong. Tuy nhiên mọi người tài thật, sau một hồi dỗ dành có, dọa nạt có, cho tiền típ 20 ngàn có, đem hào quang diễn viên nổi tiếng ra dụ dỗ có, nó chịu lên xe nhưng vẫn còn hậm hực. 3 giờ chiều, cả đám gặp nhau ở trạm thu phí đường ra Hà Nội và bắt đầu.

Hành trình hoàn toàn không dễ dàng gì, mình ngủ chỉ được 2 tiếng, suốt 12 giờ vừa rồi chỉ ăn một miếng bánh mì nhỏ, giờ phải làm tài xế.

Thằng bé thì ngồi kế bên sụt sịt, vừa mờ mắt buồn ngủ mà lái, vừa phải dỗ dành nó. Nhưng bù lại, dần nó hiểu được tình cảm của mình hay sao ấy, mà từ đó về sau, nói gì nó cũng nghe.

Đoàn phim thấy thằng bé như vậy thì sợ, thế nên ghé thị trấn Bắc Giang đón một thằng bé khác học lớp 4, là họ hàng của Giang. Thằng bé lớp 2 thấy thằng bé lớp 4 bước vào xe và nghe mình nói “đối thủ cạnh tranh đến rồi đấy” thì bắt đầu lôi kịch bản ra đọc. Mình thì mừng thầm: nó có khí thế rồi! Anh tin ở em, nhóc con!

Đến nơi quay là 4:30 chiều. Cảnh quay trước mặt dài đằng đặc. Đoàn phim toàn dân chưa biết gì trừ mình, đạo diễn không bằng cấp chỉ có 1 năm kinh nghiệm lầy lội trong môi trường làm phim thị trường ở SG và anh chàng quay phim vừa tốt nghiệp SKĐA Hà Nội chưa lâu. Ông thầy diễn viên dọa một câu: “Ngày mai có lẽ anh bận rồi”. Đoàn phim nghe như sét đánh ngang tai nhưng vẫn phải cắn răng làm tiếp, đứa vác máy, đứa cõng em bé, đứa xách đạo cụ… (chưa đứa nào ngủ được quá 2 tiếng), nheo nhóc, lôi thôi lếch thếch leo lên đỉnh đồi quay cảnh đầu tiên. Tất cả mọi người đều nhủ trong lòng phải quay trong vòng 1 tiếng tiếp theo, quay cho kỳ hết, nguyên ngày mai chỉ để dựng mà thôi. Còn mình thì với chút kinh nghiệm thực tế nhỏ nhoi, biết rằng điều đó là không thể, ngày mai phải tiếp tục quay. Phải thuyết phục ông thầy này ở lại, phải “dụ dỗ” thằng bé mai dậy sớm đi quay. Sự lễ phép và tình cảm thật sự lay động lòng người, có vẻ như trong quá trình làm việc, ông thầy và thằng bé cảm nhận được sự quan tâm của mình, và sự tuyệt vọng của đoàn phim mà sau đó họ đồng ý quay ngày tiếp theo.

1 tiếng quay phim từ 4:30 đến 5:30 hoàn toàn không êm xuôi. Mọi người thì muốn quay nhanh cho xong, mình thì muốn giữ chất lượng và kéo qua đến ngày mai nên vì thế mà cãi nhau. Mọi người chọn thằng bé lớp 4 vì nó nhìn dày dạn hơn, còn mình thì nghi lắm, vì khi mình đòi nó ra đóng một cảnh, nó bảo mệt đòi được cõng ra, mà đường bằng phẳng chứ có dốc lên xuống gì đâu. Hơn nữa nó ở tận Bắc Giang, nếu mai quay ở Ba Vì, làm sao mà đón nó? Vì thế mình nhất định cảnh nào có thằng bé lớp 4 đóng, thì phải lặp lại cho thằng bé lớp 2 sơ cua. Mọi người giận sôi lên vì trời thì tối mà mình thì cứ rề rà nên đòi xách máy đi quay cảnh tiếp. Còn mình thì ngồi bệt xuống đất: tôi là… đạo diễn, không cho tôi quay cảnh này thì tôi nhất quyết không làm ăn gì nữa! Cuối cùng mọi người phải chịu thua.

Quay được 1/3 phim thì đã 6 giờ, trời tối. Cả đám đều phải khăn gói về Hà Nội. Đường đi đã mệt, đường về thì bị kẹt xe quốc lộ 1A mấy tiếng đồng hồ. Mình vẫn chỉ có 1 ổ bánh mì từ sáng và mọi người thì chưa ai ăn gì hay ngủ gì… Cả đám xúm vào tiệm phở Cồ ở Hà Nội như bầy thú đói và tản ra ai về nhà nấy, hẹn nhau 6 giờ sáng mai gặp ở Big C đi Ba Vì quay. Về đến phòng trọ 12 giờ khuya, mình lăn ra ngủ đến 6 giờ sáng hôm sau.

Nguyên một buổi sáng hôm sau quay tại Ba Vì không có rắc rối gì đáng kể ngoài việc thiệt hại kinh tế. Vì ông thầy không biết lái xe mà phải lái để quay phim, khi de xe ông lùi trúng cột cây số trên đường … thiệt hại. Cả đám thì xúm nhau lo quay, áo gió, thùng đựng máy quay, chân máy v.v… để một góc, lúc quay lại thì không còn nữa… thiệt hại. Sau này tính ra thiệt hại gần 8 triệu mà cả đám thì chẳng ai giàu. Tệ hơn nữa, anh chàng quay phim vì tiết của, nổi cơn thịnh nộ, mặt đỏ phừng phừng, la hét ầm lên, quay xong không chịu về dựng phim cho kịp giờ mà đòi chạy xe… lên núi tìm cho được cái thùng máy nếu không sẽ bị mất uy tín lần sau không mượn được máy. Mọi người sợ, thay vì quay về thì quay xe… chạy lên núi tìm thứ-không-còn-hy-vọng-để tìm. Nhưng rồi trên đường lên, cơn giận của anh quay phim lắng xuống, và mọi người thuyết phục, cuối cùng cũng quay về Hà Nội và đến phòng dựng lúc 4 giờ, 3 tiếng đồng hồ trước khi đến 7 giờ, thời điểm hết hạn nộp bài của cuộc thi 48h Go Green.

Tới nơi, chủ nhật, phòng dựng đóng cửa! Đã gọi hẹn trước rồi mà, vậy mà đến nơi, ông chủ lại đóng cửa đi mất.

Tôi định đập đầu vào cửa tự vẫn nhưng không còn sức nên thôi. May sao, có một phòng dựng cách đó mấy căn vẫn còn mở cửa. Nhưng anh chàng chuyên gia dựng phim của nơi này đang làm cho một khách khác. Đành phải chọn máy số 2, máy dỏm ở cuối phòng để đổ băng và dựng.

4:30, 2 tiếng 30 phút trước khi hết giờ, chúng tôi còn nguyên một cuộn phim chưa được dựng, chưa làm âm thanh, chưa phụ đề (quên làm sẵn đề tựa và credit), chưa lồng nhạc. Anh chàng dựng phim thì ngồi dựng được 5 phút thì ra dựng cho khách hàng kia 10 phút, mặc kệ chúng tôi than thở. Mà thật ra chỉ có mình tôi ở đó. Đoàn phim người thì phải chở diễn viên về, người thì phải đi giải quyết vụ mất đồ, người thì đi tìm ổ cứng để cóp phim… đúng là thứ cần chuẩn bị thì không làm, lại đi chuẩn bị những thứ vớ vẩn. Tôi chỉ có thể tự trách mình ngu. 5 giờ 50, đang dựng giữa chừng, máy bị treo (máy dỏm mà). Tôi định vươn tay khởi động lại, anh dựng phim bảo anh quên lưu bản dựng dưới một tên khác, nếu khởi động lại thì rất có thể tất cả sẽ bị hư. Nên đợi đến lúc nó hết đứng.

Lúc này Trọng và Long cũng đã tới, 3 đứa nhìn vào cái bản phim vừa cắt xong đang lỗi Windows, chưa âm thanh, chưa nhạc, chưa phụ đề, chưa ra file, chưa nén, chưa gởi. 1 tiếng 10 phút nữa hết giờ, nếu tắt thì sẽ hư, không tắt thì không biết đợi đến bao giờ.

10 phút sau, 6 giờ, nó vẫn cứ đứng như thế. Anh dựng phim ra ngoài hút thuốc. Lúc này tôi bủn rủn cả người, và người ta nói đúng, khi không còn hy vọng gì, người ta cầu nguyện. Đến giờ tôi vẫn không thể tin nổi là tôi đã cầu trời tha thứ cho những tội lỗi của tôi từ trước đến giờ mà tha cho tôi vụ này, không những vì tôi mà vì công sức của cả nhóm. Không để cho tôi cầu nguyện lâu, anh quay phim nóng máu tắt máy cái phụp.

Không biết có phải nhờ cầu nguyện hay không, mà sau khi mở lên, cái máy vận hành trơn tru. Tiếp tục các công đoạn trong sự khẩn cấp kinh hoàng. Anh dựng phim bắt đầu hiểu ra sự nghiêm trọng của vụ việc nên dù bạn thân gọi rủ đi đám cưới của nó ầm ầm, anh chỉ nhấc máy lên nói một câu “đợi tao đến 7 giờ”.

7 giờ kém 10, 10 phút nữa hết giờ. Xong âm thanh, nhạc chưa lồng, phụ đề chưa làm xong. Tôi hốt hoảng cực độ. Upload phiên bản dung lượng thấp (10Mb) phải mất ít nhất 5 phút, chưa kể là bản phim 1 GB, phải nén lại thành 10Mb mất cũng 5 phút nữa, mà anh dựng phim nói phải chuyển sang máy kia mà làm, vì máy này không có chương trình nén phim.

Lúc đó, Trọng, phó đạo diễn, mở trang web Go Green bằng máy laptop ngay bên cạnh, thông báo rằng thật ra thời hạn cuối không phải 7 giờ, mà 7:30, vì người ta cho mình thêm 30 phút để upload. Hóa ra tôi là người làm tất tần tật các công đoạn đăng ký, mà chỗ đó lại quên đọc. Còn 40 phút, phù!

Nhạc, phụ đề, làm đề tựa, làm credit mất 25 phút, còn 15 phút nữa. Bản phim được gấp rút đưa sang máy kia để nén. Máy laptop được vào trang web, sẵn sàng để có bản 10Mb thì upload lên ngay. Wireless thì của nhà bên cạnh, chậm như rùa mà còn phải lo, lỡ nó hứng lên tắt mất thì sao.

Máy laptop phải được đặt ngoài cửa mới có sóng, giống như ra cửa hóng trăng vậy. Máy dựng thì nằm tuốt trong. Thế là người ngoài người trong. Có người chạy ra chạy vô liên lạc: “Nén xong chưa? Bao nhiêu phần trăm”, “Internet còn không?”. Lúc đó tôi đã xong nhiệm vụ hướng dẫn dựng theo ý mình, thừa thãi, đứng nhìn mọi người chạy như con thoi mà mắt mờ đi không còn thấy gì nữa.

7:22 phút, bản nén bị lỗi giữa chừng!

Mọi người hốt hoảng, la hét om sòm. Anh dựng phim run bần bật, tay cầm chuột mà còn nhấp hụt. Nén lại… , 4 phút sau, bản nén thành công.

Giang cầm USB từ máy trong chạy ra máy ngoài mà tôi tưởng như người … cầm lửa thế vận hội. 7:26 phút, bắt đầu upload lên Gogreen. 7:29, xong! Giờ thì tôi mới hiểu tại sao những người làm phim 48 giờ những lần trước nói: “Ước gì chúng tôi có thêm một chút thời gian”.

Thấm thoát mà đã 4 ngày từ khi chúng tôi hoàn thành cuộc thi. Nghĩ lại, đó là những giây phút hồi hộp nhất, không thua gì những khi tôi nhận kết quả tuyển sinh đại học. Tất cả đã rất vất vả, rất lo lắng và tiêu tốn không những tiền bạc mà cả nước miếng để cãi nhau và máu nóng để bốc lên đầu khi giận nhau. Tôi thì tin rằng việc tranh luận và cãi vã là cần thiết vì không ai đúng trong mọi trường hợp, trong tranh luận, cái hay nhất được tạo ra, và tôi cám ơn các bạn cùng nhóm đã chỉ ra những cái sai của tôi. Vâng, chúng tôi đã đấu khẩu tưởng chừng như có thể lao vào đánh nhau suốt 10 tiếng đồng hồ khi làm kịch bản, và cũng như vậy trong suốt quá trình quay. Nhưng nhìn lại, tôi nhận ra điều đó thật tốt, và sự đoàn kết nỗ lực của mọi người vào phút cuối thật đáng trân trọng.

Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng. Có thể là chúng tôi đã nỗ lực, nhưng nếu chúng tôi không đạt được kết quả gì thì sao? Nghĩ cũng giận 48 GoGreen, sao không để ban giám khảo chấm cho rồi mà còn đòi hỏi người trên internet bầu chọn làm gì? Lỡ những người làm phim trong nhóm khác cứ ngồi tự tạo ra cho mình hàng trăm cái email, và rồi tự làm member và tự bầu cho họ thì sao?

Vì vậy, dù không muốn, chúng tôi phải đi vận động để bầu chọn cho phim mình.

Bạn có thể giúp chúng tôi được không? Hãy lên http://www.48gogreen.com/static/vote đăng ký member và bầu cho chúng tôi, nhưng xin chỉ làm thế nếu bạn thấy phim chúng tôi làm tốt hơn những phim khác. Chúng tôi không muốn được thương hại.

Các chi tiết:

ĐỀ BÀI:

Đề tài được đưa cho chúng tôi: cứu nguồn nước – tiết kiệm nước.

Nhân vật phải có trong phim: ông giáo sư tên M. Johnson. (M. Johnson Proffessor)

Đạo cụ phải có trong phim: cây bút (pen)

Dòng thoại phải có trong phim: bạn có thể giúp tôi được không? (Can you help me?)

PHIM CÓ THỂ ĐƯỢC XEM TẠI:

Youtube: http://www.youtube.com/watch?v=avQ_hsnW494

Các video khác (kể cả phim của chúng tôi) tại:

http://www.48gogreen.com/videos2011

(phim cuối cùng trong loạt phim Save the Water)

~ by hienpham1982 on February 24, 2011.

4 Responses to “Làm phim 48h: The K6 Gang”

  1. Chúc mừng The Gang K6. Hy vọng các bạn sẽ thu được nhiều kinh nghiệm để chuẩn bị cho phim tốt nghiệp sắp tới của K6.

  2. các anh chị ơi, cho em hỏi tại sao cỡ chữ của bài này lại to bất thường như thế ạ >”<

  3. 2 bạn. b có thể cho mình xin nick yahoo để lien lac dc hem?mình có 1 cuộc thi mún chia sẻ voi b :)

  4. bạn có thể liên hệ với số 0988087813 nhé, thanks bạn đã quan tâm.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: