Nỗi buồn rạp MegaStar Hà Nội

megastar
 
by Hồng Tươi

Sau hai năm lê gót tại cụm rạp hiện đại nhất miền Bắc, tôi đã có không ít lần cảm thấy bực bội khi vào xem phim, và mang theo tâm trạng nặng nề ấy ra về. Những ai từng đến tầng 6 tháp Vincom (191 Bà Triệu) những ngày cụm rạp MegaStar mới khai trương hồi giữa năm 2006, hẳn sẽ khó quên phong cách phục vụ “khách hàng là thượng đế” ở đây. Nếu đã ngồi mòn những dãy ghế xập xệ ở rạp Tháng Tám, phát ngán với quy định không được ăn uống và thái độ của các nhân viên của Trung tâm chiếu phim quốc gia, bạn sẽ thấy MegaStar là thiên đường.


Ghế sofa êm ru, âm nhạc tươi vui, mùi bắp rang bơ thơm lừng và cung cách niềm nở, những lời “chúc quý khách xem phim vui vẻ” khiến bạn phơi phới bước vào rạp, ngả người xuống chiếc ghế đỏ mềm mại và thưởng thức âm thanh surround trên màn hình khổng lồ. Giá đắt xắt ra miếng.

Nhưng những ngày ấy nay còn đâu, khi cụm rạp kiểu Mỹ trở thành điểm đến của khán giả sành sỏi và lắm tiền của thủ đô. Dịp cuối tuần luôn đông nghẹt khiến thang máy tắc nghẽn. Len được tới quầy bán vé, bạn cũng khó lòng kiếm được tấm vé bộ phim ăn ý, hoặc phải chấp nhận ngồi những hàng ghế đầu, để rồi tha hồ quay cuồng với những gì chiếu trên màn ảnh.

Đông khách tới mức quá tải trở thành một nguyên nhân khiến chất lượng phục vụ đi xuống. Đừng ngạc nhiên nếu có ngày bạn mua Cola tươi và bỏng ngô với giá cao, lại được đính kèm thái độ buôn bán thời mậu dịch của người thu tiền ở rạp MegaStar. Bạn hãy chịu khó nuốt những món đồ thơm ngon ấy cùng với cục tức xuống dạ dày.

Đồng hành thái độ với quầy bán đồ ăn là nhân viên bán vé. Chuyện họ cáu bẳn, cao giọng với khách hàng không phải hiếm. Có nhiều chị chỉ xuống nước khi thấy vẻ khó chịu của người mua. Có thời gian hầu như ngày nào tôi cũng đến rạp này, xem phim nhiều tới mức tẩu hỏa nhập ma và không nhớ mình đã xem những gì. Nhưng cũng nhờ đó, tôi được chứng kiến nhiều kiểu phục vụ của nhân viên ở đây.

Sau khi bị phản ánh, ban quản lý rạp đã họp, và cô bán vé  nào cũng khăng khăng rằng mình phục vụ tốt. Tôi từ chối cung cấp tên của họ (có in trên vé xem phim và hóa đơn đồ ăn), vì không muốn trả thù cá nhân, đồng thời vì tôi cho rằng đó là lỗi của cả hệ thống. Những người bán vé của rạp MegaStar chủ yếu làm thời vụ, sinh viên làm thêm, nên dù được đào tạo liên tục, cung cách phục vụ của họ không còn tốt như thời kỳ rạp mới khai trương.

Hiện nay, để được xem những bộ phim ăn khách vào đúng thời điểm bạn rảnh rỗi (nhất là những dịp cuối tuần), bạn nên đi mua vé sớm. Nhưng dù đã đi nửa vòng thành phố, gửi xe rồi leo được lên tầng 6, bạn cũng sẽ nhận được lời thông báo “rạp không bán vé trước hai ngày” một cách lạnh te.

Sau vài lần ra về, tôi đã đem vấn đề này hỏi quản lý rạp Phạm Thúy Vi. Chị này nói chắc như đinh đóng cột (qua điện thoại và email), rằng MegaStar không bao giờ từ chối khách hàng. Nếu khách muốn mua mà xuất chiếu đó chưa được mở ra trên hệ thống, nhân viên phải liên lạc với người quản lý để bán cho khách. Nhưng những lần sau đó, tôi vẫn phải đôi co, giải thích với họ và thường xuyên chốt lại bằng câu: “Em gọi chị Vi, anh Chiến ra đây”. Lúc ấy, họ bỗng mềm mại hẳn: “Chị là người quen của chị Vi à?” rồi in vé cho tôi.
Bây giờ, tôi vẫn phải nghe điệp khúc “rạp không bán vé trước hai ngày”. Chỉ có điều tôi không còn thiết tranh cãi với họ, không muốn vì mình mà cả đoàn người rồng rắn phải chờ phía sau, không muốn phải nhờ vả tới “người quen” mới mua được tấm vé. Tôi cũng chẳng còn cảm thấy thư giãn, thoải mái 100% mỗi khi xem phim ở MegaStar nữa. Chưa bao giờ tôi mong một đại gia điện ảnh nào đó nhảy vào Hà Nội để cạnh tranh với MegaStar như bây giờ. Và có nên chăng, lần sau thay vì đem Thúy Vi, Minh Chiến ra dọa người bán vé, tôi nên gọi thẳng cho Tim Scott?

Ảnh: Hồng Tươi.

~ by hongtuoi on December 6, 2008.

21 Responses to “Nỗi buồn rạp MegaStar Hà Nội”

  1. Megas, tớ đi xem ở đây mấy lần, nếu ko books trước, khó chọn được film mình thích, và đã 2 lần ngồi hàng 1, thật là khủng khiếp,
    Mà nhé, nếu đi vào thứ 4, phòng bán vé bảo hết vé nhưng vẫn còn chỗ trống rất nhiều, và đó là lý do tớ phải ngồi hàng 1,
    Tớ mong rằng, dịch vụ Hà nội nói chung và các rạp chuyên nghiệp hơn, như TT CHiếu phim QG, ngày càng pro đấy,

  2. Ẹc, đó là chị Quỳnh chưa gặp cảnh cô bán vé ở TTCPQG sửa sang mái tóc hết 15 phút, mặc khách hàng đứng chờ mua vé. Khi cầm được tấm vé để vào phòng chiếu, phim đã chiếu ầm ầm rồi. Cảnh này diễn ra khi có sự đổi mới, đó là bán vé qua màn hình điện tử, không phải ở cái tổ chim bên ngoài cổng đâu nhá.

  3. Thế thì nghỉ không đi Megastar nữa, cho nó ế ẩm, khắc phải chấn chỉnh quân dung, :D,
    bất cập nói chung là không hết được, có “quen biết” thì cứ tận dụng thôi, không thì cho tớ mượn, :D,

    Megastar thì ưu điểm hơn các chỗ khác là nó để phụ đề, nên âm thanh trung thực, vậy thôi, các chỗ khác thuyết minh tiếng Việt làm át đi âm thanh chính, ngoài ra việc thuyết minh sai do dịch sai còn nhiều khi làm khán giả bực mình,

    Megastar cũng nổi lên giống như một thương hiệu, đi xem ở Megastar nghe có vẻ sành điệu hơn, bởi vì tạo được thương hiệu như vậy nên mới có những lơ là, thực tế là đông khách thì nhiều khi cũng không quản hết được, cái này là một cái dở trong dịch vụ ở Hà Nội, hay Việt Nam nói chung, đành chịu khó đi xem như một khán giả không chuyên nghiệp vậy, hie, tớ thì đi xem phim chủ yếu là đi cùng bạn bè, mà đi cùng nhau thì quan trọng hơn là đi đâu, nên cũng không câu nệ lắm,
    nghiên cứu phim thì mua đĩa về xem cho kỹ vậy, :D,

  4. tớ hay xem Quóc Gia, gần nhà, văn minh, bây giờ nó sành điệu ko kém nhưng thương hiệu đúng là cực kỳ quan trọng trong thế giới bùng nổ thông tin như hiện nay,

  5. hihi, chưa phải gặp trục trặc gì ở QGia, chắc vào muộn nên mới thế,

  6. Em chưa bao giờ mua vé được ở Rạp chiếu phim Quốc gia (chẳng hiểu tại sao) chỉ xem khi bạn cho vé mời.

    Rạp tháng 8 địa điểm đẹp, rạp to , màn hình lớn còn ngoài ra cái gì cũng xuống cấp và không vệ sinh.

    Rạp Dân chủ chật, địa điểm là phố Khâm Thiên cũng chật, ngồi xem bị vướng đầu.

    Megastar chưa biết chê cái gì. Người xem có vẻ dễ tính quá.

    Thực chất ở HN và ở các nơi khác hầu như chiếu phim giải trí, xemn xong là quên. Đi xem phim chỉ để giải trí chứ không phải thưởng thức nghệ thuật.

    Không thể đòi hỏi việc đến rạp giống như đến Nhà hát lớn để xem nhạc kịch, nghe nhạc giao hưởng. Mà đến Nhà hát lớn vẫn bị làm phiền như thường.

  7. Em thích và chỉ đi xem phim ở Mega kg phải vì thương hiệu. Nếu đã xem quen ở đó, được nghe âm thanh surround, màn ảnh cực nét và tuyệt nhất là không phải nghe thuyết minh thì chắc chẳng ai xem nổi ở các rạp khác (trừ vấn đề tài chính). Em phát ốm khi phải nghe voice – over. Loại này thường xuyên làm khán giả bỏ mất những đoạn thoại nhanh và dài. Em chê Mega cũng chỉ vì quá yêu nó thôi. Em không muốn nó xuống cấp.

  8. thật ra thì k hiểu sao chị lại viết thế :d. Có công nhận là thái độ của nvien phục vụ kém hơn hồi đầu rất nhiều, do k training kĩ càng. Nh còn việc việc mua vé thì rõ ràng quy định là chỉ bán vé trước một ngày, việc chị nhờ có quen biết mà mua vé đc trước 2 ngày thì còn j để thắc mắc nữa :D. Em đã từng là nvien tại Mega, và em biết, vé k bao h mở trước quá 1 ngày, vì vp còn phải xem xét doanh thu các ngày trước để điều chỉnh lại phòng chiếu giờ chiếu. Còn việc đông ng lên xem thì hết với với thang máy tắc là không thế tránh khỏi. Thang máy lên Mega chỉ có 4 cái ngoài trời, bé bằng 1 nửa 2 cái trong nhà. Giả sử chị lên vào h đẹp (8h tối) thì thường có cùng lúc 3-4 phòng chiếu vào suất, lại thường alf phòng lớn. Cùng 1 lúc khoảng hơn 500ng đổ lên thì tắc là 1 điều khó tránh khỏi. Nh nói qua cũng phải nói lại, hệ thống rạp Mega gần như là độc quyền ở Hn với chất lượng phim và lượng phim cập nhật nhanh, nh k có nghĩa là đội giá lên quá cao. Nếu trong đợt tới Mega tiếp tục tăng giá vé, thì họa chăng có thành phần đại gia lắm tiền mới đủ khả năng lên Mega chứ ” giá vé sinh viên” cũng chỉ là 1 cái tên gọi chứ k phù hợp với túi tiền nữa rồi.

  9. @ NaNa: Bài viết này giống như một lời tâm sự của chị về tình hình rạp MegaStar thôi. Đó là những cảm giác rất thật của chị. Không phải vì chị có quen biết mà mua được vé trước hai ngày, mà vì quản lý rạp nói với chị rằng, rạp MegaStar “không bao giờ từ chối khách hàng”, và “nếu khách hàng có yêu cầu, nhân viên bán vé phải thông báo với quản lý rạp để mở suất chiếu trên hệ thống và bán cho khách”. Chị cũng chỉ biết, chứ không quen quản lý rạp MegaStar, nên không phải nhờ mối quan hệ này để mua vé sớm đâu.

  10. Em chán cái cảnh đi Mega lắm rồi, ghế bây giờ xuống cấp hơn, thỉnh thoảng ngồi phải ghế ọp ẹp, khách thì có người gác cả chân lên ghế, mình nhắc mãi người ta mới chịu bỏ xuống cho, cái này đáng lẽ rạp nên có quy định, vì vào rạp chất lượng thế này phải lịch sự chứ.
    Thứ đến là Mega tăng giá vô tội vạ, ngày thường thì không sao, đến cuối tuần ngoài giá vé chính còn thêm cả 5k cho phim “Bom tấn”, và 5k cho ghế VIP – những hàng ghế ở cuối được ẩn đi trên màn hình chọn (nói chung là phía dưới không hết ghế nhưng nhân viên cứ giả vờ như kiểu hết rồi để mình phải mua ghế VIP), rồi còn tiền ăn nữa, những lần gần đây nhất em lên mà chỉ mua coca, bỏ cái vụ combo với bắp rang bơ đi rồi. Thiết nghĩ Mega nên điêù chỉnh giá sao cho phù hợp với sinh viên, chứ cứ như hiện nay chắc chỉ có ai nhà giàu, hàng tháng được tiền triệu mới lên đây được.

    Vẫn mong HN có 1 cụm rạp nào mới để tạo nên thị trường cạnh tranh hấp dẫn hơn, giá vé, giá đồ ăn không còn ở mức khó với nữa, nhưng ôi chao, vị “Mạnh Thường Quân” vẫn chưa xuất hiện ạ. :(

  11. thật tình.. đó là còn chưa kể đến những việc như nói sai chi tiết film.. lừa dối khách hàng T__T.. chiếu film bị cắt tùm lum mà dám ghi lên site là đủ số phút.. T__T.. quả thật người tiêu dùng cần có 1 hiệp hội bảo vệ :|

  12. Chỉ khi nào bị “đòi hỏi” đi xem ở Megastar thì mình mới phải sang đó chứ thực tình hiện tại phòng chiếu số 1 của Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (NCC) khá ổn, phòng mới, màn hình to, phụ đề, âm thanh tốt.

    Megastar nói đúng ra là chất lượng tốt nhưng không hề xứng với giá vé và dịch vụ đi kèm (giá bổng ngô, Cola…đều trên trời) và quan trọng hơn là THANG MÁY. Không ít lần mấy anh chị em phải leo hì hục 6 tầng thang bộ lên để xem phim vì không thể gọi được thang máy. Có lần đi thang bộ, không thể ra được vì cửa bị khóa, gọi mãi mới có người mở :((

    Tóm lại, hy vọng rằng sẽ có “Đại gia” thứ hai xuất hiện ở Hà Nội có thể làm thay đổi tình hình. Và trong trường hợp nhà không quá xa NCC thì chọn phòng chiếu số 1 để xem cũng là một lựa chọn sáng suốt (vé buổi tối cuối tuần chỉ 40K).

  13. hehe, nếu các bạn so sánh phòng chiếu 1QG với Megastar thì ko hiểu so sánh kiểu gì nếu từng ngồi ghế thì cứng ngắc, rồi thảm bốc mùi chua vì bị pepsi đổ ra mà ko giặt tại QG, chak chak. Dịch vụ ở đâu cũng thế thôi, nếu so sánh vào lúc bình thường và lúc đông khách như cuối tuần và lễ tết thì khó có nơi nào đạt đc tiêu chuẩn khắt khe của mọi người. Các bạn thử đặt mình vào vị trí của ngừoi ta xem có thấy khó không nhé…hiii, cheers

  14. Mình chưa thấy ở đâu mà nhân viên lại có thái độ khinh khỉnh khi thấy khách vào mua vé như ở megastar .Thể loại j` mà thấy khách vào ,nhân viên tay vẫn chống cằm ,mắt ngước lên nhìn khách ,thái độ khinh bỉ .Lúc mình đi ra chỗ ngồi để đợi đến xuất chiếu phim ,mình còn thấy nhân viên bán vé nhìn theo ,thái độ như kiểu sợ mình ăn cắp mấy cái ghế hay bàn ở đấy ,lúc sau mình ra góp ý ,chị bán vé còn bảo :”Em là cái j` “.Không thể chấp nhận được ,mega mà vẫn còn thể loại nhân viên như thế thì tốt nhất là nên đóng cửa đi.

  15. hic kinh khung that, dung la nen co 1 rap co chat luong ngang voi Megastar ra Hanoi de khan gia co su lua chon tot nhat ma ko phai mua cai buc minh nhu bay h. To nghe noi sap toi Thien Ngan Galaxy se mo 1 rap chieu fim co fong chieu 3D tai Hanoi, ko biet co that hay ko, neu duoc thi that la tot.

  16. Nhớ ngày trước , rạp Mega vắng khách , đúng như bạn nói là cảm zác bỏ tiền ra mình đc làm thượng đế . Ngày ấy bạn chác cũng như mình , đi xem ko thiếu những lần phòng chiếu chỉ hơn kém 10 người . VỚi mình còn nhớ mãi có lần xem film Cây Bất Tử của Hugh Jackman , ca Rap chi co 2 khách là mình và cô bạn .
    Nhân viên ngày ấy lich sự lắm .
    Còn bây zờ ư ? xem ở Mega quá là bực mình , NV thì mất dạy , giá vé thì tăng cao , và hơn hết là xem ở nhà sướng hơn vì ko bị cắt !

  17. K biết ở HN ra sao, nhưng ở TP HCM đối với mình megastar vẫn là số 1, chiều khách, lịch sự, sang trọng, sạch sẽ.
    Bước chân vào tầng 9 CT palaza hay bất cứ Megastar nào ở tp hcm, ban đầu sẽ làm cảm giác mát lạnh, thông thoáng và mùi bắp rang bơ thơm điếc mũi, hihi. Có tới 2 dãy bán vé và mình chưa bao giờ phải đợi hay xếp hàng để mua vé,ngay cả hôm qua là ngày lễ Giỗ Tổ Vua Hùng. k hiểu sao HN lại có chuyện xếp hàng :D. Còn nói về cách phục vụ, luôn dạ, vâng, và chúc xem phim vui vẻ, chúc quý khách ngon miệng, hết chê.
    Giá vé cũng ko đắt đỏ lắm, đem theo thẻ Sinh viên, mình và bạn gái mua 2 vé ghế đôi = 60×2+10k cho ghế = 130k + 88k (2 coca, 1 ngô lớn).
    Cũng rẻ so với chất lượng ^^

  18. Bài này mình viết từ năm 2008. Không biết rạp Megastar HN dạo này thế nào rồi nhỉ. Nói gì thì nói, Megastar vẫn là số 1 ở HN, họ xuỗng cấp so với chính bản thân họ thôi. Giá vé ở Hn cũng cao hơn TP HCM.

  19. you can make new posts … any graduates should feel free to contribute to the website … i’m afraid that comments on these older posts might not be noticed …

  20. minh tinh co doc duoc n~ thac’ mac’ k hai` long cua?cac’ ban. minh` tung lam nv o?rap megas nam 2010. Noi’ chung khi tn, cac’ a chi cung~ chu’ trong. thai do. voi khach’ lam’. Bh tuan minh van len 1 lan` minh thay moi thu deu` on?ma`. Dung` nen nghi~ theo chieu` huong’ toi bo?ra tung` nay` tien toi phai?dc. ntn… K nên nt ..o?nuoc ngoai nguoi ta con nv tien thua, chu’ ben minh dung’ cho` cho bang duoc lay lai 2k

  21. Bài này viết từ năm 2008.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: